Washington DC
(Tiếng Việt ở bên dưới.)
While I was traveling to DC quite a few times, this was the first time I felt that I was living here. Day by day, watching the sunrise, then the sunset, watching each tree branch, each blade of grass, each flower, each doorway, each cloud, etc… amazed me by the beauty of nature and life here. … Two old grandparents were holding hands warmly waiting for their coffee in Starbucks, two friends were eating ice cream on a sunny day at the Navy Yard, a couple – one was blind and the other had only one arm, walking hand in hand in the afternoon on the Alexandria harbor, or by the riverside in Georgetown, children playing with birds, someone was reading a book, or someone just was sitting there watching the sky change color at the end of the day…
If someone asked me what I like most about this city, I can say: museums. Many museums are open, free, everyday, to the public. The National Gallery of Art (NGA) was one of my favorite. I visited it once or twice a week. It was like a public school of Fine Arts! The museum has art lectures throughout the day. At first, I thought they were kind of a tourist-style tour, but then I realized that it was great talks by volunteer instructors and interesting interaction from the participants. If lucky enough, one could sign up for free art classes led by top DC artists. Because those classes attracted a lot of people, you had to be quick to register…
In the fall, the NGA was even more special because it had a series of free concerts, twice a week, at noon on Friday and at noon on Sunday. One of my favorite concerts was the performance of the pianist Mau Quiros. Mau was born in Costa Rica. The story of Mau’s family was like a movie: Mau has three brothers. When they were young, four boys shared a room with two beds. One day, his closest brother – aged seven by that time – died of some kind of illness just two weeks after falling ill. Losing his brother who shared the bed, so the pain was too big for Mau. Even worse, right after Mau’s brother died, Mau’s father lost his job. That meant, the family did not know how to live. With grief and poverty, Mau’s father decided to take the whole family to the US.
However … when driving to the US border, he noticed one thing: There was no visa for them to enter the US. The father was arrested…, but at that time everyone just knew he was taken away and did not know when they would see each other again and did not know that he was arrested… He just said that he would see his family soon. The mother drove her three sons back to Costa Rica, the car broke down in the middle of the road, …then she also had to sell the old car for some money… A few years later, the father was released, he had gifts for everyone….
Currently Mau is a well-known jazz & blues pianist in New York. During a performance at the NGA, Mau played one piece for his nanny and one for his late brother. What surprised me, was that both of those songs did not have a color of sadness, but it seemed to recall his beautiful childhood memories… Finally, Mau said: ‘Art is wonderful, thanks to music, and thanks to art, that I’m here today, and you’re here, together and connecting in love!’./.
Washington DC, October 2019
* * *
Có lẽ thời gian mình thực sự “sống” với DC nhiều hơn cả thời gian “sống” với Hà Nội. Ngày ngày, ngắm mặt trời mọc, rồi mặt trời lặn, ngắm từng nhành cây, ngọn cỏ, từng bông hoa, từng ô cửa, từng áng mây, v.v… Lúc nào cũng thấy ngạc nhiên vì vẻ đẹp của thiên nhiên, của cuộc sống… Hai ông bà già nắm tay nhau rất tình tứ ngồi chờ lấy đồ trong Starbucks, đôi tình nhân người da trắng, người da màu nắm tay nhau bên bờ sông , đôi bạn ngồi ăn kem một ngày trời nắng đẹp ngoài công viên Capitol Hill Navy Yard, đôi tình nhân một người khiếm thị, một người mất một cánh tay khoác tay nhau đi dạo buổi chiều trên bến cảng Alexandria, những buổi chiều bên bờ sông ở Georgetown, mọi người ngồi ngắm hoàng hôn, bọn trẻ con đùa chaỵ với chim, ai đó đang đọc một cuốn sách, hoặc ai đó chỉ ngồi đó để ngắm bầu trời đổi màu cuối ngày …
Muốn viết về DC mà không biết viết gì,.., mà thực ra mình đã viết nhiều lắm, mỗi ngày tâm sự với DC với những dòng nhật ký không theo trình tự nào… Những dòng viết cho riêng mình, cho tình yêu, cho nỗi nhớ, ngày mưa, ngày nắng… Mà nếu mình mà publish những trang nhật ký đó thì chắc chắn các cô gái sẽ đổ xô bay đến DC mất, ha ha ha…
Lan man …
Nếu hỏi mình điều gì mình thích nhất ở thành phố này thì mình có thể nói đó là bảo tàng. DC tuyệt vời bởi hệ thống bảo tàng dành cho công chúng mà không phải mua vé. Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia (National Gallery of Art) là nơi mình qua nhiều nhất, tuần nào cũng ghé một hai lần. Có thể nói Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia là một Trường đại học Mỹ Thuật lớn dành cho công chúng! Bảo tàng có các buổi nói chuyện về hội hoạ xuyên suốt hàng ngày, gọi là các “guided tours”. Mới đầu, mình tưởng là các tour theo kiểu du lịch, nhưng rồi mới nhận ra đó là các buổi “giảng” rất thú vị của những giảng viên làm việc tình nguyện. Phần lớn những người mình gặp trong “tours” là sinh sống ở thành phố này hay những khu lân cận… Cùng với sự dẫn dắt của giảng viên và sự tương tác với những người tham gia “tours”, chỉ cần sau một hai buổi là cảm nhận về hội hoạ đã trở nên sâu sắc hơn rất nhiều… Nếu may mắn, có thể đăng ký vào lớp dạy học vẽ miễn phí do các hoạ sỹ hàng đầu của DC dẫn dắt. Vì lớp học thu hút nhiều người nên phải nhanh tay thì mới đăng ký được, không thì hết chỗ trong tích tắc…
Mùa thu thì Bảo tàng lại càng đặc biệt hơn vì có series các buổi concerts cũng miễn phí, mỗi tuần hai buổi, vào trưa thứ Sáu và trưa Chủ Nhật. Một trong các buổi concerts mà mình thích là buổi biểu diễn của nghệ sỹ dương cầm Mau Quiros. Mau sinh ra ở Costa Rica. Câu chuyện về gia đình Mau giống như một bộ phim. Mau kể: Gia đình Mau có 4 anh em trai (kể cả Mau). Khi còn nhỏ bốn anh em chung một phòng có 2 giường. Một ngày, anh trai thân nhất — lúc đó mới 7 tuổi — mất đột ngột vì một căn bệnh gì đó chỉ sau hai tuần đổ bệnh. Mau mất đi người anh trai chung giường, nên hẳn là nỗi đau quá sức chịu đựng của cậu. Cả nhà chưa hết cú sốc, ngay sau khi anh trai Mau mất, bố Mau mất việc làm. Điều đó có nghĩa là, gia đình không biết lấy gì để sống. Đau buồn và túng quẫn, ông bố Mau quyết định: đưa cả nhà đi Mỹ. Nhưng… lái xe đến biên giới Mỹ rồi ông mới nhận ra một điều: Không có visa vào Mỹ. Ông bố bị bắt…, nhưng khi đó mọi người chỉ biết ông ấy bị đưa đi và không thể biết bao giờ mới găp lại nhau và cũng không biết rằng ông ấy bị bắt… Ông ấy chỉ nói là sẽ sớm gặp lại gia đình. Bà mẹ lái xe đưa ba cậu con trai quay về Costa Rica, xe bị hỏng giữa đường, …rồi thì bà ấy cũng phải bán cái xe cà tàng ấy lấy chút tiền … Vài năm sau, ông bố được thả về, ông ấy có quà cho tất cả mọi người,…. Mình không nắm được chi tiết rồi sau đó làm thế nào Mau đến được Mỹ. Hiện tại Mau là một nghệ sỹ dương cầm chơi nhạc jazz & blue có tên tuổi ở New York. Trong buổi biểu diễn ở Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia, Mau chơi một bản viết cho người vú nuôi của cậu và một bản viết cho người anh mất khi còn nhỏ của cậu. Điều mình ngạc nhiên, là cả hai bản nhạc đó đều không có màu sắc u buồn, mà nó như gợi nhớ lại những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp của cậu… Cuối cùng, Mau nói: “Nghệ thuật thật tuyệt vời, nhờ có âm nhạc, nhờ có nghệ thuật mà hôm nay tôi được ở đây, và các bạn có mặt ở đây, gần nhau và kết nối tình yêu!’.
Yêu Washington DC, trong nỗi nhớ Hà Nội …
Washington DC, tháng 10, 2019